Ðã ủy quyền thi hành án, vẫn bị hoãn xuất cảnh?
Cập nhật lúc 08:24, Thứ Ba, 10/10/2017 (GMT+7)
Bệnh nặng và có nhu cầu xuất cảnh để trị bệnh, bà Vân đã ủy quyền cho chồng ở lại Việt Nam thực hiện nghĩa vụ thi hành án dân sự. Thế nhưng, Chi cục Thi hành án dân sự (THADS) huyện Ðạ Huoai vẫn ra quyết định tạm hoãn xuất cảnh đối với bà Vân. Vậy, quyết định này có hợp tình, hợp lý? 
 
Một khu đất của bà Vân ở Thôn 2 (xã Hà Lâm) đã được đấu giá thành công. Ảnh: Bảo Châu
Một khu đất của bà Vân ở Thôn 2 (xã Hà Lâm) đã được đấu giá thành công. Ảnh: Bảo Châu

Theo Bản án dân sự phúc thẩm ngày 26/5/2015 của TAND TP Hồ Chí Minh và Quyết định thi hành án ngày 2/10/2015 của Chi cục THADS huyện Đạ Huoai thì ông Phan Thanh và bà Nguyễn Thị Trúc Vân (ngụ tại Khu phố 1, phường Hiệp Bình Chánh, quận Thủ Đức, TP Hồ Chí Minh) phải có nghĩa vụ trả cho bà Lê Thị Bích Ngọc (ngụ Phường 14, quận Bình Thạnh, TP Hồ Chí Minh) số tiền hơn 22 tỷ đồng. Qua xác minh điều kiện thi hành án, Chi cục THADS huyện Đạ Huoai xác định ông Thanh và bà Vân có 19 lô đất tại huyện Đạ Huoai đủ điều kiện thi hành án. Do vậy, sau khi hết thời gian tự nguyện thi hành án, Chi cục THADS huyện Đạ Huoai đã tiến hành cưỡng chế tài sản của ông Thanh và bà Vân để đảm bảo nghĩa vụ thi hành án. Hiện, tài sản của vợ chồng ông bà đang được Chi cục THADS huyện tiến hành xử lý, bán tài sản. 
 
Tuy nhiên, do bà Vân hiện đã già yếu (75 tuổi) và đang bị bệnh tim mạch vành mãn tính, gần đây bệnh có biến chứng khó thở, đau tức ngực, huyết áp tăng, cần được can thiệp gấp của y học. Tình trạng bệnh tình của bà cũng được bác sĩ của Trung tâm Y khoa Quốc tế Bắc Ái xác nhận ngày 28/3/2016. Trước tình hình sức khỏe như trên, bà Vân đã làm giấy ủy quyền cho chồng là ông Phan Thanh và ông Ngô Hải An thực hiện nghĩa vụ thi hành án. Theo giấy ủy quyền này, ông Thanh và ông An được toàn quyền thay mặt bà giải quyết việc thi hành án theo Quyết định của Chi cục THADS huyện Đạ Huoai; toàn quyền quyết định đối với việc xử lý tài sản của bà có liên quan đến việc thi hành án. Sau khi hoàn tất thủ tục ủy quyền, bà Vân đã thu xếp để sang Mỹ điều trị bệnh tật. Bà Vân cũng có cam kết sẽ trở lại Việt Nam sau khi khám, chữa bệnh xong. Đồng thời, bà cũng có người đứng ra bảo lãnh bằng tài sản để đảm bảo việc thi hành án trong thời gian bà ra nước ngoài chữa bệnh. Tuy nhiên, Chi cục THADS huyện Đạ Huoai vẫn có Quyết định tạm hoãn xuất cảnh đối với bà Vân vào ngày 8/12/2016. Do vậy, bà Vân không thể xuất cảnh ra nước ngoài để khám chữa bệnh được, trong khi bệnh của bà có biến chứng trở nên xấu hơn. 
 
Như vậy, việc cấm xuất nhập cảnh của Chi cục THADS huyện Đạ Huoai đối với bà Vân trong trường hợp này là đúng hay sai? Theo Viện KSND huyện Đạ Huoai, việc tạm hoãn xuất nhập cảnh của Chi cục THADS huyện Đạ Huoai đối với bà Vân là không cần thiết. Bởi lẽ, theo quy định tại điểm a khoản 2 và khoản 3 Điều 61 NĐ 62/2015/NĐ - CP ngày 18/7/2015 về quy định chi tiết và hướng dẫn một số điều của Luật THADS năm 2014 thì toàn bộ tài sản của bà Vân và ông Thanh đứng tên và có trên địa bàn huyện Đạ Huoai đã được cơ quan THA xác định và tiến hành kê biên, xử lý để đảm bảo việc thi hành án. Bà Vân đã ủy quyền cho chồng mình được toàn quyền thay mặt mình quyết định đối với việc xử lý tài sản của bà có liên quan đến việc thi hành án. Bên cạnh đó, đối với số tài sản của bà Vân đã được cơ quan THA cưỡng chế, kê biên, xử lý bán đấu giá gần hết để thi hành nghĩa vụ cho người được thi hành án. Ngoài ra, chưa xác minh được bà Vân, ông Thanh có tài sản khác ở địa phương. Việc vắng mặt của bà trong quá trình giải quyết việc thi hành án là không ảnh hưởng đến quyền và nghĩa vụ của các bên do bà Vân và ông Thanh là vợ chồng. Do vậy, nghĩa vụ phải thi hành án của ông bà là nghĩa vụ liên đới. Vì vậy, việc vắng mặt của bà trong quá trình bà đi khám chữa bệnh không làm ảnh hưởng đến việc xử lý tài sản của vợ chồng bà để đảm bảo việc thi hành án. Bên cạnh đó, ngày 8/5/2017, TAND cấp cao tại TP Hồ Chí Minh có Quyết định kháng nghị giám đốc thẩm đề nghị Ủy ban Thẩm phán TAND cấp cao tại TP. Hồ Chí Minh xét xử giám đốc thẩm theo hướng hủy bản án dân sự phúc thẩm của TAND TP Hồ Chí Minh và bản án dân sự sơ thẩm của TAND quận Thủ Đức về vụ việc của bà Vân; giao hồ sơ lại cho TAND quận Thủ Đức xét xử lại theo đúng quy định của pháp luật. Đồng thời, Quyết định kháng nghị này cũng tạm đình chỉ thi hành bản án dân sự phúc thẩm nêu trên cho đến khi có Quyết định giám đốc thẩm. Thế nhưng, đến hiện tại, quyết định tạm hoãn xuất cảnh đối với bà Vân vẫn chưa được hủy nên bà Vân vẫn chưa thể xuất cảnh.
 
Ngoài những lý do mang tính chất pháp lý thì cũng cần xét đến yếu tố “hợp tình” trong trường hợp này. Bà Vân có bệnh thật sự và cần phải ra nước ngoài điều trị, nếu không sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe, đe dọa đến tính mạng. Việc bà Vân xuất cảnh để chữa bệnh không làm ảnh hưởng đến việc thi hành án, trong khi đó sẽ tạo điều kiện để bà được chăm sóc y tế và sức khỏe tốt hơn. Xét về góc độ này, nếu không cho bà Vân xuất cảnh để chữa bệnh là một quyết định cứng nhắc, thiếu nhân văn.   
 
BẢO CHÂU
,
.