Chùm thơ về Đà Lạt

Cập nhật lúc 06:26, Thứ Năm, 05/12/2019 (GMT+7)
Nhà thơ, Nhà báo Nguyễn Thanh Mừng, sinh năm 1959 tại Hoài Ân, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, nguyên Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật Bình Định và nay là Phó Giám đốc Sở Thông tin và Truyền thông Bình Định. 
 
* Tác phẩm: Rượu đắng - tập thơ, NXB Trẻ, TP Hồ Chí Minh 1991; Bích Khê, tinh hoa và tinh huyết - chân dung văn học, NXB Hội Nhà văn 1992; Ngàn xưa - tập thơ, NXB Hội Nhà văn 1998; Truyện cổ H’re và Truyện cổ Kadong (in chung với Đinh Xăng Hiền - Sở VHTT Nghĩa Bình 1988). Có thơ in chung trong các tuyển tập Thơ Việt Nam hiện đại, Thơ lục bát VN, Những gương mặt thơ mới, Thơ miền Trung thế kỷ XX, Thơ về thầy giáo và nhà trường, Thơ Việt Nam 1975 - 2000...
 
* Giải thưởng: Giải thưởng Xuân Diệu Đào Tấn về thơ văn xuôi và nghiên cứu văn hóa; 3 giải thưởng Ủy ban toàn quốc Liên hiệp VHNT Việt Nam, giải thưởng Tạp chí Văn nghệ Quân đội và Bộ Tư lệnh Binh chủng Hải quân...
 
Báo Lâm Đồng cuối tuần xin giới thiệu cùng bạn đọc chùm thơ của anh về Đà Lạt với những cảm xúc sâu lắng, rất riêng.
 
 Ảnh: Phạm Anh Dũng
Ảnh: Phạm Anh Dũng
 
Ghi nhanh bên biệt điện
 
Trả bao thước ngọc khuôn vàng
 
Tìm về hào phóng nồng nàn thiên nhiên
 
Từ duyên hải đến cao nguyên
 
Chúng mình bỗng hóa bản quyền rừng xanh
 
 
Thưa rằng xiêm áo ái khanh
 
Trẫm vừa mắc giữa lá cành mù sa
 
Đưa nhau qua cõi ta bà
 
Cùng dìu khoảnh khắc vượt qua nghìn trùng
 
 
Ta say ghềnh chuyển thác rung
 
Mũi tên rời khỏi dây cung xuân thì
 
Chạnh yêu Đà Lạt nhu mì
 
Biết yêu lúc chẳng còn gì để yêu
 
 
Ném cây gậy trúc
 
Biết trời Đà Lạt đa đoan
 
Đưa em thăm điện cựu hoàng hào hoa
 
Vàng ngây ngất mimosa
 
Bồ công anh gửi gió là đà say
 
 
Biết hồ Đà Lạt lắm mây
 
Dìu em tít tắp đến gầy rạng đông
 
Sau guồng xe đạp lượn vòng
 
Mắt môi tơ tóc nhập đồng phiêu du
 
 
Biết rừng Đà Lạt sương mù
 
Anh cầm gậy trúc đi hù rong rêu
 
Rồi ra ghềnh đổ thác xiêu
 
Ném cây gậy trúc để dìu nhau bay
 
 
Gọi tên Đà Lạt
 
Gọi thầm ơi thảo nguyên ơi
 
thảo nguyên vang vọng đáp lời thảo nguyên
 
chỉ còn sương khói thẩm quyền
 
hòn than vờ vĩnh mượn tên tro tàn
 
 
Trăng sao già với ông hoàng
 
nhưng đầy tươi trẻ với nàng Lọ Lem
 
nghe ngàn thông buổi hom hem
 
nhặt vi vu cũ mà đem phụng thờ
 
 
Mở lòng tay hứng ngẩn ngơ
 
nghe lai láng biển giữa thơ ngây rừng
 
người dưng nâng bóng người dưng
 
bàn tay cuồng dại trên từng đốt tay
 
NGUYỄN THANH MỪNG
,