Trong cơn hoạn nạn

Cập nhật lúc 05:19, Chủ Nhật, 19/04/2020 (GMT+7)
Nắng như đổ lửa xuống thị trấn Liên Nghĩa. Những ngôi nhà, biệt thự, hàng quán đứng nép sát hai bên đường như đang gồng mình phơi dưới cái nóng oi bức đến toát mồ hôi. Mới mãn xuân thôi mà cả Nam Tây Nguyên đã nghe hừng hực. Những rừng núi, thung đồi, nương rẫy các huyện, thành trong tỉnh nhuộm trong màu vàng chói. Cây cối chừng ủ rũ. Sông, suối dần vơi cạn. Tất cả đang ngóng chờ những cơn mưa đầu mùa như trẻ thơ mong ngóng mẹ buổi chợ về.
 
Minh họa: Phan Nhân
Minh họa: Phan Nhân
 
Hậu vẫn lầm lụi bước qua từng hiên phố trong cái nắng khê nồng. Trên tay cô vẫn còn nguyên xấp vé số chưa bán được tờ nào. Ngó các ngõ đường ngang dọc trung tâm thị trấn thưa thớt vắng, cô biết nguyên nhân bởi đang mùa dịch bệnh hoành hành, người người sợ lây nhiễm nên phải hạn chế đi lại. Nhìn màu nắng chói chang từ đầu công viên tượng đài đến cuối con đường Thống Nhất, Hậu lại liên tưởng đến nắng gió quê nhà với lòng trĩu nặng âu lo.
 
Chưa năm nào Tiền Giang của cô lại khô hạn đến thế. Hai nhánh sông Tiền, sông Hậu mới ngày nào còn đầy ăm ắp, trong xanh mà bây giờ sắp cạn. Dòng nước ngọt bị nhiễm mặn nặng nề khi phía thượng nguồn sông Mê Kông bị các láng giềng đắp đập ngăn dòng nên triều cường xâm lấn. Những cánh đồng phù sa hoảng hốt giật mình khô nứt nẻ. Từng chân ruộng lúa đang kỳ thai nghén ngậm đòng, căng sữa bỗng chết nằm, chết đứng vì thiếu nước trầm trọng. Người nông dân miền Tây quê cô cần mẫn một nắng hai sương sớm chiều ra đồng nhìn những ruộng lúa chết oan ức, tức tưởi mà xót xa, tiếc nuối bao tháng ngày bỏ công chăm bón. Những vườn tược cây trái đang xanh, đơm hoa kết nụ cũng tàn úa như uống phải nước mặn triều cường. Cây trái trong miền như hấp hối lâm sàng khi cả mấy tháng trời không ngậm lấy một giọt nước ngọt nào. Cây và người đều khát cháy cổ họng. Tất cả đang trong giai đoạn khó khăn nhất. Từng phút, từng giờ đang cố sức chống chọi, tìm mọi cách vượt thoát cơn khô hạn lịch sử chưa từng có và kêu gọi cộng đồng chung lưng đấu cật sẻ chia. 
 
Chính vì sợ cuộc sống ngày mai lâm cảnh túng thiếu, Hậu đã bàn bạc và được mẹ và chồng đồng ý cho phép tạm xa quê, đi phương khác kiếm việc làm để ổn định kinh tế gia đình. Thế là cô tạm biệt quê nhà thân yêu, khăn gói theo người bạn lên phố Liên Nghĩa này để tìm việc làm, mong khá giả hơn để có tiền về lo cho mẹ già, con dại và cả người chồng đang bệnh tật. Lúc đầu cô xin vào quán cà phê sân vườn làm chân phục vụ chạy bàn. Nhưng rồi cảm nhận không mấy tốt đẹp về những cô nhân viên quán cà phê và khi những phức tạp lăng nhăng dần phát sinh hé lộ nên cô xin nghỉ và chuyển sang đi bán vé số dạo. Cực, nhưng tự do, độc lập, không bị ràng buộc, lệ thuộc ai cả. Siêng đi, chịu khó sẽ bán được nhiều, thu nhập sẽ khá hơn làm công ăn lương cố định.
 
- Ê! Vé số.
 
Đang lặng từng bước dưới cái nắng xế trưa với nỗi lo khi sắp đến giờ xổ số, Hậu mừng rỡ khi nghe tiếng gọi. Người đàn ông vẻ đại gia ngồi trên xe 4 chỗ mới toanh, đắt tiền thò tay ra cửa ngoắc ngoắc cô lại. Khi cầm xấp vé số từ Hậu đưa, anh ta nhìn cô chằ̀m chằm, giọng hơi lơi lả:
 
- Anh sẽ mua hết chừng này cho cưng nghen!
 
Hậu nghe mừng rỡ, nghĩ hôm nay mình ra đường chắc gặp may. Cô gật đầu cảm ơn và tính nhẩm số vé trên tay người đàn ông giàu có đang cầm để tính tiền, thì anh ta tiếp giọng sỗ sàng:
 
- Anh sẽ mua hết, mua cả em luôn. Nào mời em lên xe đi cà phê cho vui. Ok.
 
Nghe lời tán tỉnh bạo miệng và đề nghị bất ngờ của gã giàu có, Hậu hơi ái ngại...
 
- Em không biết uống cà phê.
 
- Thì em uống nước ngọt.
 
Người khách sộp cứ nhiệt tình mời khiến cô đâm phân vân thầm nghĩ: “Đi, rồi việc gì sẽ xảy ra? Không đi, chắc chắn anh ta sẽ không mua tờ nào, chắc chắn như thế”. Sực nhớ tháng trước có chị đồng nghiệp cũng được mời tương tự, khi uống xong ly nước ở quán cà phê chị xây xẩm như trúng gió, người đàn ông giả xưng chồng chở chị vào khách sạn...
- Sao em?
 
Nhìn trong ánh mắt người đàn ông béo phị có gì đó như thèm khát, linh tính mách bảo Hậu sẽ có chuyện chẳng lành, cô lắc đầu và xin lại xấp vé số. Không phải đó là lần đầu cô gặp trong cái nghề bán vé số cực cùng vất vả, nhiều cạm bẫy trong xã hội. Có những lúc cô đỏ mặt giả ngơ như không nghe những lời tán tỉnh, sàm sỡ của những ông khách trong quán cà phê đèn màu hay quán nhậu khi cô bước vào mời mọc. Một lần bị tấn công tình dục bằng ngôn ngữ, cô luống cuống nên bị khách thừa cơ lúc cô mất cảnh giác lấy đi hết cả xấp vé số. Hôm đó Hậu khóc thầm trách mình sao xui rủi. Biết sẽ phải nhịn nhiều bữa cũng chưa bù đắp số tiền cho đại lý phát hành thì vô tình cô gặp một anh thợ hồ đi ngang qua. Người thợ hồ tốt bụng xa lạ ấy biết hết chuyện đã mua giúp Hậu số vé còn lại và tặng cho cô số tiền vừa bị mất. Hậu ái ngại không dám nhận khi nghĩ rằng chẳng ai cho không mình thứ gì mà không có mục đích. Thấy cô chối từ, anh ta cười đôn hậu giọng miền sông nước thân quen:
 
- Nói thiệt tui vừa làm xong công trình, cũng kiếm được khá nhiều tiền công. Thấy hoàn cảnh cô nên giúp đỡ, mà có nhiêu đâu, cô đừng ngại. - Anh cười vô tư, giọng sảng khoái - Mà biết đâu chiều nay hên, trúng độc đắc thì tui giàu to. Cô cứ cầm, nếu ngại, khi nào có tiền trả lại tui.
 
Cứ nghĩ nói giỡn chơi ai ngờ anh thợ hồ trúng thiệt. Không phải trúng độc đắc mà trúng giải nhất. Sáng hôm sau anh đi tìm Hậu báo tin vui và lì xì cô năm triệu để gọi là sẻ chia may mắn. Thế là hai người quen nhau, Hậu biết anh cũng người miền Tây nhưng khác tỉnh. Anh khoe mình gốc gác Bến Tre, có cô vợ đẹp như dáng đứng bên cầu Rạch Miễu tóc dài bay trong gió và hai thằng con xinh như thiên thần. Anh cũng tạm xa gia đình lên đây thuê nhà ở trọ tìm việc mưu sinh như cô. Có một điều khiến Hậu xốn xang khi anh nói cô rất giống đứa em gái ruột của anh đã mất nên mong muốn được kết nghĩa anh em, để sẻ chia buồn vui, lỡ hoạn nạn có nhau khi cùng xa xứ.
 
Nhờ khoản tiền anh thợ hồ tốt bụng giúp, Hậu gom góp cả tiền để dành gửi về cho mẹ, cho chồng, con cũng đỡ phần túng thiếu. Sáng nay nghe tin đại lý đóng cửa, tạm ngưng không phát hành vé số với lý do là để cách ly chống đại dịch, lúc đầu Hậu hơi hoảng không biết sẽ làm gì để kiếm tiền nuôi bản thân, gia đình, nhất là tiền thuê phòng cũng hơn hai tháng chưa trả. Người chủ đại lý gọi vào động viên cố gắng và đưa cô một phong bì bảo gọi là hỗ trợ trong nửa tháng không đi bán. Hậu cầm mà rươm rướm nước mắt rối rít cảm ơn. Nghĩ xã hội này vẫn còn đó bao tấm lòng biết san sẻ, lá lành đùm lá rách.
 
Đêm nay, Hậu một mình trong phòng nhỏ, không thể nào chợp mắt, mọi nỗi lo cứ ập tới đè nặng trong lòng. Thao thức trằn trọc suốt đêm khi nghe tiếng chuông nhà thờ Liên Khương đổ, cô biết đã gần sáng. Mọi khi tầm này phố đã tấp nập người xe, nhộn nhịp. Còn bây giờ vắng lặng. Sự im vắng không riêng ở xứ Tùng Nghĩa ân tình này mà cả khắp nơi nghe sao buồn tênh. Mười lăm ngày vàng cho cả một dân tộc chiến đấu với con COVID-19. Tất cả mọi người hạn chế ra đường. Tạm ngưng mọi hoạt động. Đó là mệnh lệnh của Chính phủ để mong cắt dứt cơn dịch đang lây lan tốc độ.
 
Hậu cặm cụi nấu gói mì tôm cho bữa sáng thì nghe chị chủ nhà gõ cửa. Nghĩ chắc chủ nhà đến hỏi tiền thuê phòng đã hơn 2 tháng chưa thanh toán, nên cô lúng túng khi biết mình chỉ có mấy trăm vừa được chủ đại lý vé số tốt bụng hỗ trợ.
 
- Dạ, em chào chị...
 
Chị chủ nhà nhìn vào, nở nụ cười thật tươi:
 
- Em đang nấu bữa sáng hả? Ăn gì ngon không?
 
Tưởng chị chủ nhà hỏi thăm dò để lấy cớ đòi tiền thuê phòng, Hậu rào đón trước:
 
- Tiền thuê nhà chị cho em khất mươi hôm nha. Mấy ngày nay em không đi bán...
 
- Ôi em! Chị có hỏi tiền nong gì đâu? Đang mùa dịch mà. Biết em và mọi người thuê phòng nhà chị gặp nhiều khó khăn, nên gia đình anh chị đã bàn, thống nhất giảm tiền thuê phòng và miễn tiền phòng cho các em nửa tháng đang cách ly. Và cũng có chút ít quà cho các em, mỗi người mươi ký gạo với vài trăm nghìn lấy thảo, mình chia sẻ trong cơn dịch bệnh nghe em...
 
Cầm quà tặng của người chủ nhà đầy lòng nhân hậu, Hậu nghe ấm tình người những ngày tháng tha phương nơi thị trấn nghĩa tình này.
 
Đang nhai bát mì tôm, cô bé thuê phòng kế bên chạy qua gọi chị Hậu ơi chị Hậu hỡi. Nó khoe vừa được chị chủ nhà trọ cho tiền nên mời rủ đi uống cà phê cho vui, giảm stress, giảm bớt lo toan. Chưa kịp ừ và cũng chưa kịp thay đồ, Hậu nghe chuông điện thoại. Bắt máy, cô sững sờ, mặt mày tái mét, rồi nức nở gục xuống bên giường...
 
Hay tin chồng Hậu dưới quê vừa mới mất, cả khu phòng trọ xúm lại an ủi, dỗ dành, động viên, rồi kẻ ít, người nhiều gom góp chút tiền lo cho cô về quê. Nhưng ngặt nỗi những nhà xe khách nội tỉnh, liên tỉnh cũng đã ngưng hoạt động từ hôm kia... Mọi người chưa biết tìm cách nào để Hậu kịp về lo hậu sự, đưa tiễn lần cuối người chồng bệnh tật xấu số thì tình cờ anh thợ hồ ghé thăm...
 
***
 
Một buổi sáng thị trấn Liên Nghĩa còn tinh mơ, khi những biệt thự, nhà hàng, chợ quán còn cửa đóng, then cài say nồng giấc ngủ. Cả phố phường còn chìm đắm trong màn sương lạnh, trắng như dải lụa vắt ngang vầng trán núi R’Chai. Người ở gần bên dãy nhà trọ bình dân khu chợ đầu mối nông sản Đức Trọng nghe tiếng xe máy nổ giòn tan. Giọng người đàn ông miền Tây nhỏ nhẹ trong sớm mai chưa kịp hừng đông ấm áp, thật hiền: 
 
- Đi thôi em! Tranh thủ đi cho kịp giờ... Chắc nơi quê nhà chú ấy vẫn chưa nhắm mắt, vẫn còn nằm chờ đợi em về...
 
Truyện ngắn: HUỲNH THANH TÂM
,