Chạm vào miền ký ức

Cập nhật lúc 00:26, Thứ Năm, 04/08/2022 (GMT+7)
Bản thân tôi lại bắt đầu nhớ mùa thu của mình bằng những tháng Tám thật trong veo. Những chùm nắng chưa đủ dịu dàng để gọi là đầu thu, là những cơn mưa vẫn chưa đủ nhạt để gọi là cuối hạ. Cũng có người bảo tháng Tám, mang chín rộ của một ngày mùa hạ nhưng lại vương vấn chút gì non tơ lắm của một mùa thu. Tháng Tám là vậy đấy luôn lặng lẽ làm cho bao cảm xúc miên man trôi nổi để nhớ về những mùa yêu.
 
Ảnh minh họa
Ảnh minh họa
 
Tháng Tám về ti tỉ kỷ niệm dấu yêu. Là cả một bầu nhớ thương, thương nhớ. Là vườn cây của bà nội trồng từ ngày tôi còn bi bô tập nói, rồi lớn lên dấu chân của tôi in khắp vườn của nội cùng những tràng cười nắc nẻ rộn ràng vui. Thế mà bây giờ thân cây to, trái ăn không hết. Ôi chao, nhớ hương thơm của những quả mít mật chín. Chỉ mới ngửi thấy cái mùi thơm nức ấy là tôi đã biết những múi mít vàng tươi ngọt ngào đến mức nào rồi. Như tiếng khen nức nở của em gái vừa lấy một hơi dài để nói “thơm ơi là thơm, ngọt ơi là ngọt”. Bên hàng mít là những cây xoài tỏa bóng. Những quả xoài cùng lớp vỏ xanh xanh, vàng vàng với phần thịt xoài vàng ngọt thơm ngon. Mùi của những quả dứa cũng hết sức quyến rũ. Cứ đi ngang qua những bụi dứa, thấy mắt dứa lấp ló, mở vàng là có thể mang về chén ngon lành. Tất cả đều “hội tụ” trong vườn bà nội tôi. Tôi được ăn thoải mái.
 
Tháng Tám, là những ngày mưa ngâu lê thê và dai dẳng. Là những ngày ngoại thở dài “nước đâu mà lắm thế”. Xóm làng thấp thỏm âu lo nhưng lũ con nít chúng tôi suy nghĩ còn non nớt đã hiểu gì. Lại hồ hởi gọi nhau ra tắm mưa. Cả đám đầu trần, chân đất tay rổ rá tìm bắt ốc, cá, cua. Những ngày mưa, người làng tôi không ra đồng được. Những lúc như thế, chị tôi sẽ trổ tài nấu những món ăn vặt hấp dẫn hương vị quê. Tôi nhận nhiệm vụ đào khoai lang, hái quả bí đỏ, còn các loại đậu và nếp thì đã được phơi khô lúc mới nghỉ hè. Chị nấu món chè thập cẩm thơm ngọt ngon nức mũi trong gian bếp khói rơm quyện mưa lạnh nồng nồng. Để giờ đây, khi xa quê hương, nơi đất khách quê người, nơi phố phường tấp nập tôi thèm biết bao những món dân dã mà dù có ăn cũng không thể tìm được mùi vị của quê hương. Tôi thích lắm. Thích những tháng Tám như thế, những khoảnh khắc mà dù chỉ trong mơ thôi cả cuộc đời cũng mong ước quay lại một lần.
 
Tháng Tám làm sao quên nổi cảm giác ngày đầu tiên theo mẹ đến trường. Mùa tựu trường rưng rức nỗi nhớ thương. Ngày ấy thật lạ lẫm, bước chân bỡ ngỡ, ngập ngừng nhìn cô giáo. Dù đã trải qua mấy chục năm rồi nhưng cảm giác của lần đầu tiên đến trường ấy vẫn rất đặc biệt với bao cảm xúc còn vẹn nguyên. Thế nhưng tôi biết được rằng để đầu năm học mới sắm những bộ quần áo đến trường, là những trang vở trắng thơm mùi giấy mới, thì cha mẹ tôi lại thêm nhiều vất vả lam lũ hơn. Là gánh những buồng cau, nải chuối, bó rau, là bán bớt đi đàn gà... Chỉ mong chị em chúng tôi đủ đầy như chúng bạn.
 
Đón tháng Tám về, nhắc nhớ những kỷ niệm yêu thương tưởng chừng như đã bị những vội vã của cuộc sống mưu sinh «cơm áo gạo tiền» nơi phố thị ngày hôm nay che lấp. Nhưng chính là tháng Tám luôn đem lại cho mỗi chúng ta nhiều xúc cảm diệu kỳ. Thế nên hãy sống làm sao cho trọn vẹn từng khoảnh khắc để thời gian có qua đi cũng không phải nuối tiếc điều gì. Mặc đâu đó ngoài kia vẫn vang lên thì thầm lời bài hát: Tháng tám mùa thu, lá rơi vàng chưa nhỉ?…
 
THIÊN KIM
,