Khả năng tác chiến của Su-35 trong xung đột hiện đại
Su-35 4++ kết hợp AL-41F1S vectơ lực đẩy 3D, radar Irbis-E 20 kW và R-37M; thực chiến Syria, Ukraine cho thấy hiệu quả với bay thấp, UMPK, phối hợp A-50U.
Su-35 (NATO: Flanker-E) là tiêm kích thế hệ 4++ phát triển sâu từ nền tảng Su-27 và hiện phục vụ với số lượng lớn trong Không quân Vũ trụ Nga. Khung thân tối ưu cho không chiến, động cơ mạnh kèm điều khiển vectơ lực đẩy, radar công suất lớn và tên lửa tầm xa giúp Su-35 chứng minh năng lực trong các xung đột cận hiện đại, đặc biệt ở Syria và Ukraine. Bài viết tập trung phân tích khía cạnh kỹ thuật và chiến thuật dựa trên các đánh giá được công bố bởi Topwar, RUSI, The War Zone và báo cáo của Bộ Quốc phòng Anh.

Tổng quan: vai trò và bối cảnh tác chiến
Su-35 được thiết kế cho nhiệm vụ đa năng, nhấn mạnh ưu thế trên không và phòng không. Dù không có khả năng tàng hình như F-22 hoặc F-35, Su-35 vẫn được giới phân tích phương Tây xem là đối thủ nguy hiểm khi được đặt trong hệ thống tác chiến tích hợp: phối hợp cảnh báo sớm, chia sẻ dữ liệu mục tiêu và khai hỏa từ ngoài vùng bao phủ phòng không đối phương.
Phân tích kỹ thuật: động cơ, cảm biến và vũ khí
Theo Topwar, Su-35 loại bỏ cánh canard như trên Su-30 để giảm lực cản và phản xạ radar, nhưng vẫn giữ được lợi thế cơ động nhờ động cơ Saturn AL-41F1S nâng cấp từ AL-31F. Hệ thống vectơ lực đẩy ba chiều cho phép thực hiện các động tác cơ động cực hạn, gia tăng xác suất sống sót và chiếm ưu thế trong cận chiến. Chuyên gia quân sự Mỹ David Axe mô tả khả năng này giúp Su-35 “nhảy múa trên bầu trời” khi bước vào khu vực không đối không tầm gần.
Điểm tựa quan trọng khác là radar mảng pha quét điện tử thụ động Irbis-E (N035). Theo dữ liệu công bố, radar này có công suất phát đỉnh lên tới 20 kW, có thể phát hiện mục tiêu diện tích phản xạ radar khoảng 3 m² ở cự ly 300–400 km tùy điều kiện. Bên cạnh đó, hệ thống dò hồng ngoại OLS-35 cho phép phát hiện mục tiêu mà không cần bật radar, hữu ích trong môi trường bị áp chế điện tử mạnh, với tầm hoạt động đến khoảng 50 km.
Về vũ khí, Su-35 mang dải tên lửa không đối không đa dạng. R-77-1 (RVV-SD) là bản nâng cấp của R-77, thường được so sánh với AIM-120C về vai trò tầm trung. R-37M (RVV-BD) được thiết kế cho tấn công tầm rất xa, cự ly phóng khoảng 300–400 km tùy độ cao, tốc độ tiếp cận siêu vượt âm. Theo Bộ Quốc phòng Anh (10-2022), Không quân Nga đã sử dụng R-37M từ MiG-31BM và Su-35 để đánh chặn máy bay Ukraine ở khoảng cách lớn. The War Zone ghi nhận Su-35 thường phối hợp chặt với máy bay cảnh báo sớm A-50U, tạo “chuỗi tiêu diệt” trong không chiến tầm xa.
Chiến thuật và triển khai tại chiến trường Ukraine
Chiến sự Ukraine là môi trường thử lửa, buộc Su-35 và lực lượng Nga điều chỉnh chiến thuật, vũ khí và cảm biến theo thời gian thực. Từ nửa cuối 2023, theo Topwar, Su-35 tăng cường sử dụng bom thường trang bị mô-đun cánh lượn UMPK, biến FAB-500 hoặc KAB thành vũ khí dẫn đường, cho phép tấn công từ 40–70 km, giảm rủi ro xâm nhập sâu vào vùng phòng không đối phương.
Ukraine triển khai Patriot PAC-3, NASAMS, IRIS-T SLM và từng gây tổn thất cho cả Su-35 lẫn Su-34. Sau các thiệt hại, Su-35 được vận dụng chiến thuật bay cực thấp kết hợp vũ khí tầm xa, đồng thời tăng cường tác chiến điện tử với hệ thống Khibiny-M. The War Zone và các nguồn phương Tây cho rằng khi phối hợp A-50U và mạng lưới mặt đất, Su-35 có thể phóng tên lửa từ ngoài vùng bao phủ của Patriot hoặc AIM-120 trong một số tình huống, hạn chế nguy cơ bị đánh chặn.

So sánh năng lực với máy bay thế hệ 5
Các phân tích từ CSIS, RAND và Janes nhấn mạnh bất lợi cố hữu của Su-35 trước tiêm kích thế hệ 5 ở khả năng tàng hình và hợp nhất cảm biến. RUSI nhận định cơ động cao có giá trị trong không chiến quần vòng, nhưng không thể bù đắp thiếu hụt về tàng hình và cảm biến hợp nhất khi tác chiến ngoài tầm nhìn. Tuy nhiên, trong cấu hình tác chiến tích hợp, Su-35 vẫn là thách thức khó lường: tên lửa R-37M mở rộng vùng tiêu diệt, IRST hỗ trợ chiến thuật im lặng điện từ, và dữ liệu mục tiêu từ A-50U giúp tối ưu hóa thời điểm khai hỏa. Chuyên gia Justin Bronk (RUSI) đánh giá: “Su-35 không phải là F-35, nhưng khi đặt đúng vị trí trong hệ thống tác chiến tích hợp, nó có thể nguy hiểm không kém gì các máy bay trên thế hệ”.
Tác động đối với cán cân trên không
Thực chiến cho thấy ưu thế kỹ thuật đơn lẻ không bảo đảm thắng lợi. Với Su-35, hiệu quả đến từ tổ hợp: cơ động + cảm biến đa kênh + tên lửa tầm xa + chỉ huy kiểm soát và cảnh báo sớm. Điều này nhấn mạnh tầm quan trọng của tác chiến hợp nhất, áp chế điện tử và phối hợp giữa không quân với mạng lưới mặt đất. Ở cấp độ khu vực, sự hiện diện của Su-35 được tích hợp đúng cách buộc đối phương phải chú trọng phòng không từng lớp, cảnh báo sớm và chiến thuật giảm bộc lộ điện từ, đồng thời cân nhắc đối phó với các đòn đánh tầm xa như R-37M.
Tổng thể, Su-35 không đạt ngưỡng tàng hình của máy bay thế hệ 5 nhưng đã chứng minh năng lực đáng kể trong các kịch bản cận hiện đại. Khi vận hành đúng học thuyết, khai thác ưu thế cảm biến và vũ khí tầm xa, Su-35 tiếp tục là nền tảng chiếm ưu thế trên không đáng gờm.