F-16A/B Thái Lan trong không kích tại Campuchia

CTVX16/12/2025 19:53

Không quân Hoàng gia Thái Lan dùng F-16A/B tiến hành không kích trong 5 ngày sau Chiến dịch Sattawa 10/12. Lợi thế chính đến từ việc Campuchia thiếu tiêm kích và phòng không tầm trung, tầm xa.

Không quân Hoàng gia Thái Lan (RTAF) đã triển khai tiêm kích F-16A/B tiến hành các đợt không kích liên tiếp trong 5 ngày nhằm vào các mục tiêu tại Campuchia, theo thông tin trong nguồn. Hoạt động này diễn ra sau khi Chiến dịch Sattawa được phát động ngày 10/12 với mục tiêu trấn áp một số địa bàn ở miền Bắc Campuchia.

Trong bối cảnh được mô tả, F-16A/B dù thuộc các biến thể cũ và còn nhiều hạn chế về công nghệ, vẫn tạo ra ưu thế tác chiến rõ rệt. Lý do chủ yếu được nêu là Campuchia không có lực lượng tiêm kích và không có hệ thống phòng không ngoài các tổ hợp phòng thủ điểm tầm rất ngắn.

Diễn biến được ghi nhận theo mốc thời gian

Nguồn bài cho biết các hoạt động của F-16 bắt đầu khoảng 7:15 sáng ngày 10/12, với nhiệm vụ hỗ trợ hỏa lực cho pháo binh hạng nặng, nhắm vào khu vực các ngôi đền Ta Moan Thom, Thmar Doun và Ta Krabey. Loại vũ khí được sử dụng trong các đợt không kích này chưa được xác định.

Cường độ tác chiến leo thang vào 9:40, khi nhiều chiếc F-16 ném bom vào hàng loạt mục tiêu, gồm Mom Bei, An Ses Phnom Kmoch và đền Preah Vihear. Đến 9:45, các biên đội F-16 được ghi nhận bay qua xã O'Bei Choan và thành phố Poipet.

Khoảng 5 phút sau, thêm nhiều chiếc F-16 được ghi nhận bay qua vòng xoay Stueng Bot ở thành phố Poipet, thả hai quả bom xuống làng Slakram thuộc huyện Svay Chek, tỉnh Banteay Meanchey. Nguồn bài cũng cho biết các cuộc không kích tiếp tục được báo cáo trong ngày 10/12 và kéo dài suốt 4 ngày sau đó, với hình ảnh hiện trường cho thấy F-16 thường xuyên hoạt động trên bầu trời Campuchia.

Nền tảng lực lượng và đặc điểm biến thể F-16A/B

Theo nguồn, RTAF bắt đầu biên chế F-16 từ đầu những năm 1990, là máy bay “hàng dư thừa” từ kho của Không quân Mỹ sau Chiến tranh Lạnh. Năm 2005, Thái Lan tiếp nhận thêm 7 chiếc F-16 dưới dạng viện trợ từ Singapore.

Tiêm kích F-16A/B của Không quân Hoàng gia Thái Lan

F-16 chính thức đi vào hoạt động từ năm 1978. Nguồn bài nêu rằng ngay tại thời điểm đó, năng lực của F-16 đã được đánh giá là hạn chế hơn so với các đối thủ như F-15 (tiêm kích chiếm ưu thế trên không hạng nặng, tầm bay xa), hay MiG-23ML và MiG-25 của Liên Xô.

Vì sao F-16 vẫn tạo ưu thế trong môi trường này

Nguồn bài đánh giá các máy bay F-16 của Thái Lan “còn lâu mới được coi là xuất sắc”, kể cả khi so với tiêu chuẩn thời kỳ cuối Chiến tranh Lạnh và thập niên 1990. Dù vậy, trong xung đột được mô tả, F-16 vẫn có thể tạo lợi thế lớn và hoạt động tương đối tự do.

Yếu tố then chốt là “khoảng trống phòng không”: Campuchia được cho là hoàn toàn thiếu vắng lực lượng tiêm kích, và không có hệ thống phòng không ngoài các tổ hợp phòng thủ điểm tầm rất ngắn. Trong điều kiện như vậy, một lực lượng tiêm kích có khả năng tấn công mặt đất sẽ giảm đáng kể rủi ro bị đánh chặn trên không hoặc bị răn đe bởi các tổ hợp phòng không mặt đất tầm trung và tầm xa.

F-16 trong bối cảnh hoạt động gần biên giới Thái Lan - Campuchia

Nguồn bài cũng nêu so sánh ở mức khái quát: các hệ thống phòng không tầm trung và tầm xa như S-125 và S-75 thời trước đã chứng minh khả năng đe dọa những tiêm kích hiện đại hơn cả F-16 của Thái Lan. Vì vậy, khi không có lớp phòng không tương đương, không phận Campuchia được đánh giá là thuộc nhóm dễ bị tổn thương đối với một quốc gia vận hành F-16.

Giới hạn kỹ thuật và rủi ro nếu môi trường phòng không thay đổi

Về mặt kỹ thuật, nguồn bài nhấn mạnh các điểm yếu của biến thể F-16A/B: thiếu khả năng tàng hình, năng lực tác chiến điện tử kém và hệ thống radar lỗi thời. Trong một môi trường có phòng không mặt đất mạnh hơn, các đặc điểm này khiến F-16A/B “cực kỳ mong manh”, đặc biệt nếu không có hỗ trợ từ máy bay tác chiến điện tử tiên tiến.

Từ đó, mức độ áp đảo mà phi đội Thái Lan thể hiện được mô tả là phản ánh “sự thiếu chuẩn bị gần như hoàn toàn” của phía Campuchia trong việc đánh chặn các cuộc không kích. Đây là một đánh giá về tương quan năng lực phòng không – không quân trong bối cảnh cụ thể, hơn là khẳng định F-16A/B vượt trội tuyệt đối về công nghệ so với các tiêm kích thế hệ mới.

Kịch bản tăng cường phòng không và hệ quả tác chiến

Nguồn bài cho rằng xung đột hiện tại đặt ra khả năng Campuchia trong tương lai sẽ đầu tư mua sắm các hệ thống phòng không như HQ-16 (tầm trung) hoặc HQ-9 (tầm xa) của Trung Quốc. Nếu các khí tài này được đưa vào trang bị, ngay cả với số lượng hạn chế, chúng “có thể” kìm hãm đáng kể khả năng tác chiến của F-16.

Lập luận được đưa ra là phòng không mặt đất có thể hấp dẫn do chi phí duy trì thấp hơn nhiều và thời gian huấn luyện ngắn hơn so với việc trang bị tiêm kích. Tuy nhiên, đây là nhận định theo hướng khả năng, không phải thông tin đã xảy ra.

Vấn đề hiện đại hóa lực lượng tiêm kích của Thái Lan

Nguồn bài cũng đề cập tương lai phi đội của RTAF là “một dấu hỏi”. Hoa Kỳ, theo nguồn, trước đó dưới thời chính quyền Biden đã từ chối cung cấp tiêm kích thế hệ thứ năm F-35. Nguồn bài cho rằng các tín hiệu về chính sách xuất khẩu nới lỏng hơn dưới thời chính quyền Trump hiện tại “có thể” mở đường cho một thương vụ mua bán trước khi thập kỷ này kết thúc.

Bảng tóm tắt dữ kiện chính từ nguồn

Nội dung Thông tin theo nguồn
Biến thể triển khai F-16A/B của Không quân Hoàng gia Thái Lan (RTAF)
Thời điểm bắt đầu hoạt động nêu trong bài Khoảng 7:15 sáng ngày 10/12
Thời gian không kích được mô tả 5 ngày
Vũ khí sử dụng Chưa xác định
F-16 đi vào hoạt động Năm 1978
RTAF bắt đầu biên chế F-16 Đầu những năm 1990
Tiếp nhận bổ sung Thêm 7 chiếc từ Singapore (năm 2005)
Nhận định về môi trường phòng không Campuchia Thiếu tiêm kích; không có phòng không ngoài phòng thủ điểm tầm rất ngắn

Tổng thể, dữ liệu trong nguồn cho thấy ưu thế của F-16A/B trong các đợt không kích được mô tả chủ yếu đến từ tương quan lực lượng và mức độ phòng không của đối phương, hơn là từ việc F-16A/B đại diện cho một năng lực công nghệ cao trong bối cảnh hiện đại.

CTVX